Hãy nói tiếng yêu thương với những người thân của mình

Hãy nói lời cảm ơn và tiếng yêu thương mỗi ngày, chúng ta sẽ ngạc nhiên về tác dụng của những lời nói yêu thương đó.

Nhiều khi chúng ta đặc biệt chiếu cố, lịch sự, tốt bụng với người bên ngoài mà lại lơ là, dễ cáu gắt với những người thân trong gia đình, chùa chiền, tập thể, hay công sở của mình. Có câu nói rằng “Sai lầm của một số người là quá khách khí hào phóng với người lạ, trong khi lại hà khắc với người thân;” trong nhà Phật có câu “Bụt nhà không thiêng” nghĩa là chúng ta mải mê chạy theo bên ngoài mà quên đi người yêu thương bên cạnh mình, trân quý người ở bên kia sông hay núi nọ, còn người nhà vì thường thấy nên không quan tâm.

Chúng ta có từng trầm tư quán chiếu rằng trong những bộn bề của công việc, chúng ta đã bỏ quên gia đình, Thầy tổ, thờ ơ với cha mẹ, người thân? Chúng ta có tận lòng nấu cháo, bưng cơm, bày tỏ mối quan tâm của mình đối với người thân hay quá bận rộn đến nỗi không có thời gian hỏi han thăm viếng mà chúng ta chỉ lao xao chạy theo những mối quan hệ bên ngoài cuộc sống và công việc. Ca dao có câu “Một giọt máu đào, hơn ao nước lã”, “Anh em như thể tay chân”, Đức Phật từng ngấn mạnh: “Cha mẹ tại nhà chính là Phật tại thế” để nhắc nhở chúng ta hãy trân quý tình thân gia đình và ban tặng quan tâm những gì có thể cho những người gần mình nhất, bởi lẽ họ chính là cội nguồn mình, là đấng thiêng liêng tại nhà để cho chúng ta thờ phượng và trân trọng.

Hãy nói lời cảm ơn và tiếng yêu thương mỗi ngày, chúng ta sẽ ngạc nhiên về tác dụng của những lời nói yêu thương đó.

Hãy nói lời cảm ơn và tiếng yêu thương mỗi ngày, chúng ta sẽ ngạc nhiên về tác dụng của những lời nói yêu thương đó.

Cho hơn nhận là biểu hiện của tình yêu thương

Cô độc, tuyệt vọng, bạn tôi đã trải qua những ngày tháng thật sự khó khăn khi làm một người mẹ đơn thân. Rồi bạn nhận được tin cha mình ốm nặng, nghĩ đến những gìông đã từng đối xử với mình, bạn không thể nào trở về ngôi nhà đó. Nhưng rồi cuối cùng bạn vẫn dắt con về thăm ông. Bạn kể, hồi bé tuy cha hay đánh đòn nhưng chính cha cũng là người cõng bạn đi bộ hàng chục cây số, đưa bạn đến bệnh viện khi bạn lên cơn sốt giữa đêm. Những khi bạn đau ốm cũng chính tay ông đút cho bạn từng ngụm cháo. Ngày bạn sinh con, ông không đến thăm trực tiếp mà lặng lẽ đứng nhìn trộm từ phía xa, nấp sau hàng rào của bệnh viện. Buổi chiều hôm đó, tôi thấy cha con họ ôm nhau khóc. 

Thế giới này rộng lớn như thế, tôi tin rồi ai cũng tìm được cho mình một người bạn đời phù hợp, mà không phải để lại những vết thương hằn sâu cho những người thân của mình. Hãy ngẫm câu chân ngôn: “Gia đình/người thân không phải là thứ quan trọng, mà là tất cả.”

Tìm kiếm